Liên kết Web
Liên hệ
Trường Cao đẳng nghề Viglacera
Khu Đô thị Yên Phong - Xã Đông Phong - Huyện Yên Phong - Tỉnh Bắc Ninh
 Hỗ trợ điện thoại và Fax
Tel: +0241.3884588
Fax: +0241.3884586
 viglaceravc@gmail.com
Ký ức 30/04/1975
Mỗi lần, tuổi trẻ chúng cháu được nghe chia sẻ về những hồi ức đầy cảm xúc từ những con người sống, lao động và chiến đấu trong thời điểm lịch sử đó, là mỗi lần chúng cháu cảm thấy tự hào và hiểu hơn về đất nước mình và những thành quả mà ngày nay chúng cháu đang được thừa hưởng.
    Trải qua nhiều cuộc chiến tranh tàn khốc, đất nước Việt Nam bị tàn phá nặng nề, bom đạn của kẻ thù đã san phẳng nhiều ngôi nhà, làng mạc, thành phố, gây biết bao thương vong nhưng không thể đè bẹp được lòng yêu nước, khát khao hòa bình và ý chí xây dựng lại đất nước của con người Việt Nam.
    11h30, ngày 30/04/1975, là mốc son đánh dấu thắng lợi vẻ vang của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, thống nhất đất nước, là một trong những dấu mốc quan trọng nhất của trang sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt nam. Thắng lợi 30/4/1975 đã làm phá sản âm mưu xâm lược của đế quốc Mỹ và thúc đẩy phòng trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.
    
Để có được một chiến thắng vẻ vang như vậy, một cuộc tổng tiến công toàn diện, từ quân sự đến ngoại giao, từ kinh tế đến chính trị, từ hậu phương đến tiền tuyến... đã được Đảng, Nhà nước và nhân dân ta chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng và thống nhất. Vinh dự là một phần trong  chiến lược tổng thể nhằm tái thiết lại Đất nước, thực hiện lời Di chúc của Bác: “xây dựng đất nước ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”, ngày 25/7/1974 Liên hiệp các xí nghiệp gạch ngói sành sứ xây dựng, tiền thân của Tổng công ty Viglacera ngày nay đã được thành lập.




    
    Vào thời điểm đó, tại các nhà máy, xí nghiệp của Liên hiệp, đâu đâu cũng tràn ngập không khí đón chờ ngày giải phóng, hòa bình và đoàn tụ. Là một trong những lực lượng lao động  chủ trốt tham gia vào công cuộc xây dựng lại đất nước, toàn thể cán bộ công nhân viên của Liên hiệp được chuẩn bị tâm lý là mình cũng đang là một phần của chiến tuyến. Nhưng, trong một câu chuyện lớn – là cuộc chiến đấu giải phóng dân tộc, có những câu chuyện nhỏ - đó là số phận, là tâm tư của từng cá nhân, từng gia đình tham gia vào biến động lịch sử lớn của đất nước. Trong lòng 99% những con người đang lao động ở hậu phương, những người ở lại, có người nhà, con cháu, anh em đang đổ máu ngoài mặt trận, đều sống chung một cảm xúc luôn day dứt, đôi khi mặc cảm, lẫn cả mâu thuẫn trong tâm tư khi hàng ngày, hàng giờ trông ngóng về phía chiến tuyến.



    Còn đọng lại những hình ảnh thật xúc động tại những công trường, nhà máy, người công nhân đầu tắt, mặt tối, hối hả làm việc, nhưng không bao giờ bỏ qua bản tin chiến trường cập nhật từng giờ, hoặc ngóng tai về phía loa phóng thanh phát Đài tiếng nói Việt Nam, hoặc tụ tập hàng chục người quây quần xung quanh một chiếc đài bán dẫn nhỏ nhắn, cùng còng cái lưng, cùng quay cái tai về phía cái đài để lắng nghe. Trong số  đó, có gia đình thì người nhà đã hy sinh, gia đình thì người nhà mất tích, gia đình thì chưa nhận được tin dữ nào, mỗi khuôn mặt thể hiện một tình cảm khác nhau,. Đến thăm nhà nhau, liếc nhìn lên bàn thờ, ngắm những tấm ảnh cái thì đen trắng, cái thì truyền thần, cái thì đã quá mờ nhạt, thắp một nén nhang, nói một câu chuyện thủ thỉ động viên, nén những đau thương, nuôi niềm hy vọng… đã thành thói quen của người dân Việt Nam nói chung lúc bấy giờ. Nhưng nhờ đó, những con người lao động cần cù hết mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, vì cùng chia sẻ những giá trị lịch sử chung, cùng đồng cảm trong điều kiện lịch sử chung, và nhất là, cùng một lý tưởng và ý chí kiên cường được tôi luyện từ một lò lửa Cách Mạng.



    
Và rồi thời khắc 30/04/1975 lay động lòng người đã điểm, một cảm xúc thật khó tả, không khí giải phóng từ thể xác đến tinh thần lan tỏa trong toàn dân, trên tất cả các vùng miền đất nước, ai ai cũng phấn khởi, đâu đâu cũng tưng bừng, những khuôn mặt chan hòa, rạng rỡ niềm vui. Cờ đỏ sao vàng đã may sẵn chỉ đợi ngày ấy tung bay trong gió, những bài ca cách mạng vang lên trên mọi nẻo đường, người đi kẻ về tấp nập, hân hoan.
    
Thực sự, khi tưởng tượng về những hình ảnh này, chúng cháu, thế hệ trẻ ngày nay cảm thấy tự hào vô cùng, mong muốn hòa mình, chia sẻ những tình cảm mãnh liệt ấy cùng ông bà, bố mẹ, cho dù không được tận mắt chứng kiến những hy sinh và mất mát không thể nói hết bằng lời của chiến tranh.
 
Chúng cháu xin chân thành cảm ơn sự chia sẻ của
Bác Trần Ngọc Quang, nguyên Tổng giám đốc Viglacera thời kỳ 1987 – 1995. Ông là một kỹ sư cơ khí vào thời điểm ra đời Liên hiệp năm 1974.
Thày Nguyễn Xuân Ngân – Trưởng khoa VLXD Trường CĐN Viglacera, nhân chứng sống của ngày chiến thắng, là một chiến sỹ thuộc Trung đoàn pháo binh số 4, sư đoàn 10, quân đoàn 3, trực tiếp đánh Sân bay Tân Sơn Nhất.
Các bài khác
Rèn luyện thêm kỹ năng dạy nghề
Vietbuild 2012 (suite) - Sản phẩm khác tại Hội trợ
Viglacera nhận giải thưởng Dấu ấn thiết kế Đẹp Việt Nam 2012